About

Blog Archive

Lưu trữ Blog

Được tạo bởi Blogger.

Blogroll

 

Dịch thuật: Lỗ Tấn với diều

LỖ TẤN VỚI DIỀU

          Lỗ Tấn 鲁迅 vốn không thích diều, không những không thích mà còn ghét, cho rằng đó là trò chơi của những đứa bé không có triển vọng. Người em gầy yếu nhiều bệnh tật của ông, ngược lại rất thích diều. Nhưng vì nhà nghèo mua không nổi diều, Lỗ Tấn lại không cho thả, người em chỉ biết ngước mặt lên trời nhìn một cách xuất thần, có lúc nhìn đến cả nửa tiếng đồng hồ. Đối với chuyện đó Lỗ Tấn không đồng ý.
          Một ngày nọ Lỗ Tấn đột nhiên nghĩ tới người em đã mấy ngày không gặp, nhớ lại người em này thường nhặt những cành trúc khô trong vườn sau nhà, liền chạy đến gian phòng nhỏ chất đầy đồ đạc, quả nhiên phát hiện người em đang ở nơi đó làm khung diều hình con bướm, trên ghế còn có 2 chong chóng nhỏ dùng để làm mắt diều. Lỗ Tấn tức giận, lập tức dùng tay bẻ gãy khung diều, đem chong chóng vất xuống đất rồi giẫm lên đạp dẹp. Người em thất sắc co rúm người, đứng yên một chỗ nhìn một cách tuyệt vọng.
          Qua một thời gian, Lỗ Tấn đã thành một trung niên, ngẫu nhiên đọc được một quyển sách nước ngoài viết về trẻ em, mới biết vui đùa là hành vi chính đáng của trẻ em, đồ chơi là thiên sứ của trẻ em. Quyển sách đó gây nên cơn chấn động mạnh trong lòng Lỗ Tấn. Ông nhớ đến cảnh tượng uy hiếp người em trong gian phòng nhỏ năm nào, lòng bỗng nhiên chùng xuống.
          Lỗ Tấn nghĩ cách đền bù: tặng cho người em con diều, không những động viên người em thả mà còn thả cùng. Cùng chạy, cùng la hét, cùng cười …Nhưng đã muộn: người em cũng như Lỗ Tấn, râu đã mọc dài rồi.
          Lỗ Tấn lại nghĩ đến một cách đền bù khác, đó là xin người em khoan thứ. Trong một lần gặp nhau, Lỗ Tấn nhắc đến chuyện đó, thừa nhận mình năm đó đã hồ đồ. Người em từ lâu đã quên liền hỏi:
          Có chuyện đó sao?
          Năm 1925, Lỗ Tấn viết đoản văn Phong tranh 风筝, thuật lại tâm cảnh lúc bấy giờ:
          Minh còn có thể mong cầu điều gì đây? Trong lòng một khối nặng nề.
          Hiện tại, mùa xuân nơi cố hương lại ở trên bầu trời của một vùng đất khác, vừa cho mình hồi ức một thời thiếu nhi đã qua đi từ lâu, mà còn mang theo những đau buồn không thể nắm bắt. Mình chi bằng ẩn náu trong mùa đông lạnh lẽo, nhưng, bốn phía đã là mùa đông rồi,  cảm thấy giá buốt vô cùng.

                                                                      Huỳnh Chương Hưng
                                                                     Quy Nhơn 10/5/2014

Nguyên tác Trung văn
LỖ TẤN DỮ PHONG TRANH
鲁迅与风筝
Trong quyển
PHONG TRANH
風箏
Tác giả: Vân Trung Thiên 云中天
Bách Hoa Châu văn nghệ xuất bản xã, 2006.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét