About

Blog Archive

Lưu trữ Blog

Được tạo bởi Blogger.

Blogroll

 

Dịch thuật: Thạch nhân lãnh

THẠCH NHÂN LÃNH

          Ngày xưa, Hàng Châu 杭州 hãy còn là một bãi biển khô cạn. Chung quanh trong khoảng 10 dặm không thấy một dòng sông nào, cũng tìm không ra một con suối nhỏ. Bách tính sống ở đây, hàng ngày phải gánh thùng đến một nơi thật xa để lấy nước. Họ chỉ vì mỗi giọt nước mà ngày phải lo đêm phải sầu, chưa từng có một ngày vui sướng.
          Trong số những người già, có người biết ở núi sau Linh Ẩn 灵隐có một con suối trong, nhân vì bị một vách đá dày chắn ngang nên suối không chảy ra được. Đã nhiều năm trôi qua, từng có một số thanh niên lên núi, muốn đục vách đá, nhưng không thành công. Người biết về suối đó cũng dần ít đi.
          Thôn sau có một chàng thanh niên tên Thuỷ Nhi 水儿, từ nhỏ đã không có cha mẹ, sống cùng người ông. Từ lúc 6 tuổi Thuỷ Nhi đã theo ông đi lấy nước, đến nay đã tròn 15 năm. Một ngày nọ, sinh nhật Thuỷ Nhi 20 tuổi, người ông nấu cho chàng một nồi mì, hai ông cháu có một ngày vui vẻ. Đến tối, người ông gọi Thuỷ Nhi đến trước mặt, nói cho Thuỷ Nhi biết về con suối ở núi sau Linh Ẩn. Thuỷ Nhi nghe qua rất vui mừng, liền thắt chặt dây lưng, xắn tay áo, đi gọi mấy người thường ngày chơi với nhau, cả nhóm thương lượng việc lên núi đục vách đá, nhất định phải đem dòng nước đưa về thôn. Người ông thấy cháu có chí khí, vui mừng đến nỗi rơi nước mắt, suốt cả đêm ông chuẩn bị lương khô để sáng sớm ngày mai cả nhóm lên núi.
          Ngày hôm sau, nhóm 10 người của Thuỷ Nhi mang theo búa, đục, chuẩn bị lên núi. Trước khi lên đường, người ông của Thuỷ Nhi nói với cả nhóm rằng:
          Các con đục vách đá, nhớ phải là đục liền một mạch, nếu dừng lại, vách đá sẽ trở lại nguyên dạng, uổng phí công sức. Còn nữa, khi vách đá đục xuyên qua được, sẽ có một dòng nước phun ra, phun trúng người nào người đó sẽ đông cứng thành đá. Các con nên nhớ kĩ.
          Cả nhóm Thuỷ Nhi vâng lời và lên đường.
          Bọn họ đến núi liền ra tay đục vách đá. Đục mãi, đục mãi, từ Thanh Minh tháng 3 đến Đoan Dương tháng 5, cái đục đã mòn, đôi tay đã rướm máu, thế mà vách đá vẫn chưa thông. Có 4 người nói rằng:
          Có lẽ ông nhớ nhầm chỗ chăng. Ở đây làm gì có suối! Hay là về lại lấy thùng gánh nước.
          Nói xong 4 người bỏ ra về.
          Còn lại 6 người, từ Đoan Đương tháng 5 đến Trung Thu tháng 8, cái đục lại mòn thêm một khúc, đôi tay đầy những vết chai, nhưng vách đá vẫn đục chưa thông. Có 2 người nói rằng:
          Đục một hơi tới cùng, ai biết đục đến bao giờ, cũng phải về nhà xem thử chứ!
          Nói xong 2 người cũng bỏ ra về.
          Mùa Thu qua đi, mùa Đông đến, tuyết trên núi rơi dày ngập đến nửa người, gió tây bắc gào thét, như mũi dao đâm thốc vào người. Bốn người Thuỷ Nhi còn lại không ngơi nghỉ. Vẫn đục, đục mãi, đục đến mùa Xuân năm sau. Khi hoa Đỗ Quyên nở hồng, vách đá kia đã đục được rất sâu rồi.
          Vào ngày mồng 3 tháng 3 năm nọ, Thuỷ Nhi đột nhiên nghe thấy bên kia vách đá có tiếng nước chảy róc rách. Thuỷ Nhi vừa áp tai sát vách để nghe, liền không ngăn nỗi kinh ngạc reo lên:
          A! nước suối! Đó là tiếng nước suối chảy.
          Mấy người còn lại cũng nhảy lên reo mừng. Thuỷ Nhi quay đầu nói với mọi người.
          Các bạn mau chạy đi, nước trong đá sắp phun ra đấy!
          Nhìn nước suối cũng sắp tuôn ra, ai cũng không nỡ bỏ đi. Thuỷ Nhi thấy mọi người không chịu đi liền nói lớn:
          Nếu các bạn không chịu chạy đi, tôi sẽ dừng đục lại!
          Mọi người nghe nói như thế, sợ Thuỷ Nhi dừng lại thật, thế thì uống phí công sức, nên đành phải chạy tứ tán. Lúc bấy giờ Thuỷ Nhi đục nhát đục cuối cùng. Chỉ nghe một tiếng “ầm” long trời, nước từ đá phun ra, ngưng kết Thuỷ Nhi thành khối người đá cao hơn 3 trượng. Tiếp đó, một dòng nước mát trong thuận theo thung lũng chảy xuống thôn làng, đổ vào một vùng đất trũng ven bờ biển, vũng đất trũng được đổ đầy – đó chính là Tây hồ ngày nay.
          Từ đó, vùng đất này không còn lo về nạn thiếu nước nữa. Ngọn núi mà Thuỷ Nhi đục qua, về sau mọi người gọi là “Thạch nhân lãnh” 石人岭.

                                                       Huỳnh Chương Hưng
                                                       Quy Nhơn 04/10/2015

Nguyên tác Trung văn
THẠCH NHÂN LÃNH
石人岭
Trong quyển
THANH THIẾU NIÊN TỐI HỈ HOAN ĐÍCH
THẦN THOẠI CỐ SỰ
青少年最喜欢的
神话故事
Tác giả: Ngô Cảnh Minh 吴景明
Diên Biên nhân dân xuất bản xã, 2002

0 nhận xét:

Đăng nhận xét