About

Blog Archive

Lưu trữ Blog

Được tạo bởi Blogger.

Blogroll

 

Dịch thuật: Vương Đông Hoè báo ân kí

VƯƠNG ĐÔNG HOÈ BÁO ÂN KÍ

          Vương Đông Hoè 王东槐 là Hàn lâm thời Hàm Phong 咸丰triều Thanh, từng dạy qua hoàng đế Hàm Phong, giữ chức Kinh lí đại thần. Tương truyền Vương Đông Hoè lúc nhỏ nhà rất nghèo, không có sách mà đọc, may nhờ có người bạn tốt là Lâm Kim Bưu 林金彪 giúp đỡ.
          Lâm Kim Bưu từ nhỏ đã mất cả cha lẫn mẹ, cha mẹ để lại một tài sản giàu có, do một lão quản gia trung hậu thay mặt quản lí. Lâm Kim Bưu và Vương Đông Hoè quen biết nhau ở tư thục. Hai người đối đãi nhau rất tốt. Về sau Vương Đông Hoè do bởi nhà nghèo không trả nổi học phí nên thôi học. Lâm Kim Bưu đã nộp thay học phí cho Vương Đông Hoè. Lão quản gia không đồng ý, nhưng vì ngăn không được Lâm Kim Bưu nên đành phải chấp nhận.
          Vương Đông Hoè vô cùng thông minh, lại thêm biết cơ hội đọc sách không phải dễ đến nên rất cố gắng, trở thành một tài tử nổi tiếng trong vùng. Về sau thi lấy được Hàn lâm, đến kinh thành làm quan.
          Lâm Kim Bưu thì rất bình thường, chỉ đậu Tú tài, sau đó nhiều lần thi không đậu. Về sau bỏ học tiếp quản gia nghiệp. Anh ta dựa vào gia nghiệp mà tổ tiên để lại, lại được lão quản gia trung hậu chỉ bảo nên cuộc sống rất tốt.
          Tục ngữ nói: gió mưa không lường trước được. Năm đó đại hạn, mùa màng thất bát. Phúc không đến hai lần, hoạ không đi đơn lẻ. Nhà của anh ta bị cháy, gia sản mất sạch, anh ta đành ra ngoài ăn xin.
          Một ngày nọ, Lâm Kim Bưu thấy trên phố Vũ Xương 武昌có người bán dế, anh ta liền ra ngoài đồng bắt dế đem ra phố bán. Mấy tay công tử thấy dế của anh ta, cho anh ta là người nhà quê nên bắt nạt, lấy dế mà không trả tiền. Lâm Kim Bưu vất vả lắm mới tìm được mấy con dế, muốn dùng chúng đổi lấy ít gạo, nên làm sao lại để mất được? Anh ta cùng bọn chúng giằng co. Người trên đường rất đông nhưng không ai dám ra tay phân xử. Cuối cùng lên đến nha môn.
          Vương Đông Hoè vốn người ngay thẳng, cương trực không xu nịnh. Lúc bấy giờ phái thân tây dương mà đứng đầu là Mục Chương A 穆彰阿 tham quyền bán nước. Vương Đông Hoè dâng tấu lên hoàng đế nêu hành vi bán nước của bọn Mục Chương A, không ngờ lại đắc tội với hoàng đế, bị giáng làm Vũ Xương đạo.
          Ngày hôm đó, Vương Đông Hoè đang ngồi trên công đường duyệt đọc hồ sơ, nhóm Lâm Kim Bưu kéo đến kiện quan. Vương Đông Hoè vừa ngẩng đầu lên nhìn nhận ra Lâm Kim Bưu, liền nháy mắt ra hiệu bảo đừng lên tiếng. Vương Đông Hoè đơn giản hỏi tình hình, trong lòng nghĩ kế, cầm khúc gỗ gõ mạnh xuống án, hỏi Lâm Kim  Bưu:
          - Ngươi là Lâm Kim Bưu phải không? tại sao lại đánh nhau trên phố?
          Lâm Kim Bưu đáp rằng:
          - Thưa đại nhân, tiểu nhân bán thảo lư 草驴 (dế) trên phố, mấy người bọn chúng cướp lấy thảo lư của tiểu nhân, không chịu trả tiền.
          Vương Đông Hoè liền hỏi mấy tên công tử:
          - Tại sao cướp lư (lừa)?
          Mấy tên công tử đáp rằng:
          - Thưa lão gia, chúng tôi muốn mua.
          Vương Đông Hoè lại hỏi:
          - Có trả tiền không?
          Mấy tên công tử đáp:
          - Thưa lão gia, chưa trả.
          Vương Đông Hoè bảo rằng:
         - Mua đồ trả tiền, đó là thiên kinh địa nghĩa. Lư tính theo đầu mà bán, giá tiền mấy con lư, các ngươi phải trả đủ một lần.
          Mấy tên công tử vội quỳ xuống kêu oan. Vương Đông Hoè gõ án:
          - Mua đồ trả tiền là lí đương nhiên, còn kêu oan nỗi gì? Nếu như có oan đó là Lâm Kim Bưu đã đánh các ngươi trên phố. Hắn đánh người trên phố, ta quyết không tha. Hôm nay các ngươi giao đủ tiền. Ta phán xử hắn đến vùng hoang vắng Hắc Phong Khẩu 黑风口, Long Mã Đạo 龙马道 sung quân. Sáng sớm mai sai 100 quan quân áp giải, mưa gió cũng không ngại.
          Nói xong rời khỏi công đường. Mấy tay công tử thấy Lâm Kim Bưu bị xử đến Hắc Phong Khẩu, Long Mã Đạo sung quân, cũng không so đo số tiền mua lư nữa.
          Hắc Phong Khẩu, Long Mã Đạo chính là vùng phụ cận quê của Lâm Kim Bưu, cách thôn của Lâm Kim Bưu không xa lắm. Lúc bấy giờ binh hoang mã loạn, một mình Lâm Kim Bưu mang nhiều vàng về quê rất nguy hiểm. Vương Đông Hoè đã sai 100 quan quân áp giải Lâm Kim Bưu sung quân, thực chất là bảo vệ Lâm Kim Bưu về quê.
          Sau khi Lâm Kim Bưu về quê đã dùng số vàng đó xây dựng lại gia viên.

                                                           Huỳnh Chương Hưng
                                                          Quy Nhơn 18/10/2016

0 nhận xét:

Đăng nhận xét